Thiên Đạo Phi Tiên

Chương 124: 124: Hắc Diện Thạch



Lần này Trần Vũ không có phi hành mà dùng 15 khối linh thạch để truyền tống đến Hóa Nghi Thành.

Hắn chỉ thấy trời đất quay cuồng, sau đó phát hiện mình đã xuất hiện ở một địa phương khác.

Trần Vũ bước khỏi bệ đá cổ, hắn phóng mắt nhìn lại xung quanh một lượt.

Hôm nay Hóa Nghi Thành khác xưa rất nhiều, tùy tiện nhìn một chút liền thấy một đống người qua lại trên đường.

Nguyên nhân Trần Vũ không cần nghĩ cũng biết, đây hẳn là vì Động Thiên Bí Cảnh sắp mở trong mấy ngày tới.

Bất quá đa phần tu sĩ đều không có ý định tiến vào bí cảnh, chủ yếu là kéo nhau đến bày sạp buôn bán hoặc đem ít đồ đi đấu giá mà thôi.

Nhìn cảnh người tấp nập, Trần Vũ nhớ tới cảnh tượng Trương Phong bị Đỗ Trạch giết chết.

Hắn hít sâu một hơi, hai mắt nhắm nghiền, đem toàn bộ tâm tình đều bình ổn trở lại.

Trần Vũ không biết người đoạt xá Đỗ Trạch đã đột phá tới cảnh giới nào, nhưng theo suy tính của hắn, tám chín phần đã là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

Kỳ thật hắn cũng không dám tin, nhưng sự thật nói cho hắn biết, điều này rất có khả năng.

Hắn nhớ không lầm, lúc vừa đoạt xá đối phương đã thả ra một kích của tu sĩ Trúc Cơ.

Chính vì vậy, đối phương hắn là một lão tiền bối lâu năm, kinh nghiệm tu luyện vô cùng phong phú, tính theo thời gian có lẽ đã đủ đột phá tới cảnh giới đó.

Nếu thật là vậy, Trần Vũ phải cẩn thận hơn, bằng không cái mạng nhỏ này khó mà giữ được.

Tuy hắn có khả năng vượt cấp khiêu chiến, nhưng nên nhớ Ngưng Khí và Trúc Cơ khác nhau một trời một vực.

Cho dù đột phá Ngưng Khí tầng chín, Trần Vũ cũng không đủ tư cách giao thủ với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.

Với tình huống đó chỉ có chạy mới giữa được mạng sống, cũng may lần này hắn đã chuẩn bị kha khá thủ đoạn bảo mệnh.

Huống hồ, hiện tại hắn đang đeo cái mặt nạ có khả năng lừa được thần thức của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.

Cho nên gặp phải Đỗ Trạch, Trần Vũ cũng không sợ đối phương nhận ra, trừ khi tự hắn mở miệng.

Trần Vũ đi dạo chung quanh Hóa Nghi Thành, rất nhanh đã thấy chỗ đăng ký danh ngạch tiến vào Động Thiên Bí Cảnh do Trọng Dương Môn quản lý.

Ngồi tại chỗ đăng ký là một gã đệ tử nội môn có tu vi Ngưng Khí tầng chín, tên này ngồi nhịp chân chờ người tới.

Thấy hắn bước đến, gã đệ tử hơi nhướng mày, vẻ mặt có chút nghi ngờ, bất quá không có lên tiếng.

Trần Vũ chậm rãi bước đến, mỉm cười lễ độ nói:
“Vị sư huynh này, ta muốn tiến vào Động Thiên Bí Cảnh, không biết sư huynh có thể ghi danh cho ta được không?”
“Tiến vào bí cảnh? Tu vi tầng tám cũng dám tiến vào? Mà thôi, ngươi tên gì? Là tán tu hay tu sĩ tông môn tiểu phái?”
Thiếu niên cau mày, không nghĩ đầu năm nay có nhiều người liều mạng như thế, mà thiếu niên trước mặt này đã là nhân thủ thứ 40 rồi.

“Tại hạ Khương Nguyên, là tán tu, không tông không phái!” Trần Vũ thành thật trả lời, bất quá tên đã bị thay đổi, tránh cho những người hữu tâm chú ý.

“Tốt! Ta đã ghi danh cho ngươi, sáng sớm bảy ngày sau tập hợp tại đây, khi đó sẽ có người dẫn ngươi đến chỗ kia.


Gã thiếu niên nội môn nhắc nhở một tiếng, tùy ý phất tay đuổi khách, Trần Vũ thấy vậy thì mỉm cười rồi rời khỏi.

Mấy ngày sau đó, Trần Vũ không có gì làm nên thường xuyên đi dạo khắp nơi, xem thử có gặp món đồ nào tốt tốt hay không.

Có điều, đến ngày thứ sáu hắn vẫn không tìm thấy thứ gì, có lẽ vận khí của hắn không được tốt cho lắm.

“Chủ nhân, chủ nhân, ngươi nhìn phía bên phải đi, nơi đó có thứ ta cần.

” Trong lúc đi dạo, Tiểu Tháp đột nhiên nhảy dựng, giọng nói vô cùng kích động.

Trần Vũ hơi ngạc nhiên, phóng mắt nhìn về phía bên phải, chỉ thấy nơi đó có một lão đầu đang bày bán một ít đá quý.

Hắn bước đến ngồi xuống kiểm tra, trên mặt đất có hết thảy chín khối đá, mỗi khối đều có màu sắc khác nhau, có khối màu trắng, màu đen, màu xanh đủ cả.

“Chủ nhân, chủ nhân, ngươi thấy khối hắc thạch kia không? Chủ nhân mau giết người đoạt bảo đi, giết cướp đi, ta muốn, ta muốn! ” Tiểu Tháp gấp gáp như đang đứng trong chảo dầu, âm thanh vô cùng kích động.

“Giết? Cướp?” Nghe lời này, Trần Vũ một mặt mộng bức, cười khổ nói: “Ngươi kêu ta ra tay với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ? Ngươi đang đẩy ta vào chỗ chết đúng không?”

“Chủ nhân, chủ nhân, bằng mọi giá phải lấy khối hắc thạch đó cho ta.

Chỉ cần ngươi chạm vào nó, ta liền lấy được, chủ nhân chạm vào đi, chạm vào đi! ” Tiểu Tháp không nghe thấy lời trách mắng của hắn, liên tục lên tiếng hối thúc.

Trần Vũ căn bản không dám làm theo lời Tiểu Tháp, bằng không sẽ chết không có chỗ chôn thây.

Hắn đưa mắt nhìn khối hắc thạch to bằng hạt đậu, đồng thời thả thần thức kiểm tra xem khối đá này có gì đặc biệt mà Tiểu Tháp lại nhảy dựng như vậy.

Tuy nhiên nhìn một lúc hắn cũng không phát hiện điểm bất thường, mà lúc này lão đầu kia đã lên tiếng:
“Tiểu hữu, ngươi thích khối hắc thạch này sao?”
“Tiền bối, khối đá này bán như thế nào vậy?”
Trần Vũ không để ý tới khối hắc thạch mà dồn ánh mắt vào khối tử thạch to bằng đầu móng tay hỏi thăm.

“Đây là Tử Diệu Thạch, công dụng thì ta không rõ lắm, nhưng mang bên người sẽ có công hiệu dưỡng thần, giá cũng không đắt, chỉ cần 3000 linh thạch là được, còn khối hắc thạch kia có giá 1000 linh thạch.


Lão đầu thừa sức nhìn thấu ý đồ của Trần Vũ, bất quá vẫn mỉm cười, vừa giải thích vừa cho giá của khối hắc thạch.

“Vậy ta lấy khối hắc thạch này.

” Trần Vũ thở dài, quả nhiên đang múa rìu qua mắt thợ, căn bản không thể lừa gạt bậc tiền bối.

Hắn lấy 1000 linh thạch đưa cho lão đầu, thuận tay nhặt khối hắc thạch lên quan sát, sau đó giả vờ đưa lại gần túi trữ vật.

Ánh sáng lóe lên, hắc thạch trực tiếp biến mất, nhưng không phải bị túi trữ vật thu vào mà bị Tiểu Tháp hấp thu.

Thoáng cái tổn hao hết 1000 linh thạch, Trần Vũ cảm thấy đau lòng, nhưng hắn không thể không làm.

Bằng không sẽ bị Tiểu Tháp kêu gào cả ngày, đây là điều hắn không muốn thấy nhất.

Trần Vũ giả vờ như không có chuyện gì, hắn tiếp tục đi dạo xung quanh, một bên câu thông với Tiểu Tháp:

“Tiểu Tháp, ngươi sao rồi? Khối hắc thạch đó có tác dụng với ngươi sao?”
“Chủ nhân, đó không phải hắc thạch mà là Hắc Diện Thạch, thuộc loại năng lượng của trời đất vào thời viễn cổ, cơ hồ rất hiếm thấy, nó có thể giúp ta khôi phục một chút năng lượng.


Tiểu Tháp vui vẻ truyền âm cho hắn, một bên không quên giải thích những thắc mắc vừa rồi.

Hiểu rõ căn nguyên, Trần Vũ cũng lười nói chuyện với Tiểu Tháp, hắn tiếp tục công việc đi dạo của mình.

Sáng sớm ngày hôm sau, ngay chỗ đăng ký danh ngạch đã tập hợp hết thảy 43 người, trong đó có ba người là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

Trần Vũ quét mắt nhìn qua một lượt, con ngươi đột nhiên co rụt, bởi vì hắn phát hiện Đỗ Trạch cũng đang đứng trong đội ngũ này.

“Quả nhiên là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ!” Trần Vũ thu hồi tâm tình, vội vàng nhìn đến chỗ khác để tránh cho đối phương phát hiện.

Bất quá, thời điểm hắn dời ánh mắt đến chỗ khác, Đỗ Trạch cũng đưa mắt nhìn sang Trần Vũ.

Có điều đối phương không có phát hiện điểm bất thường, chỉ là thuận mắt nhìn một cái rồi đánh giá những người khác.

“Đã tập hợp đủ, vậy chúng ta lên đường.


Người trung niên dẫn đầu lên tiếng, nhẹ vun tay một cái, phía trước lập tức xuất hiện một cái Phi Chu dài hơn 30 thước.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Lên đầu trang