Jesus cùng Hồng Phu đi rồi, cầm theo chi phiếu ba mươi triệu mỹ kim đi.
Mỗi gian phòng xa hoa này mỗi ngày cần mười hai nghìn mỹ kim đột nhiên trở nên vắng vẻ hơn, phòng xa xỉ như vậy nhưng không có người vào, làm Tần Lạc có chút không thích ứng được.
….Sớm biết như thế sẽ không cho thuê phòng đắt như vậy.
"Thật là vong ân phụ nghĩa." Ly đặt mông ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào cửa phòng đã đóng, như Jesus và Hồng Phu còn ở đó vậy.
"Tôi đối với bọn họ làm gì có ân nghĩa gì…cũng không thể nói là vong ân phụ nghĩa được." Tần Lạc tự giễu nói, tâm tính có chút mất mát.
Nói như thế nào nhỉ?
Tuy rằng hắn tỏ ra không hề để ý nhưng trong lòng cũng không dễ chịu gì. Có một chút buồn phiền cùng với chua xót.
Thế nhưng hắn cũng không lấy bất luận lý do gì để ngăn cản.
Hắn cùng với Jesus lúc trước là đối địch, Jesus muốn giết hắn, kết quả lại bị hắn cùng với Đại Đầu dùng kế bắt được. Về sau lại dùng người mang bệnh uy hiếp, hắn mới vâng lệnh. Cuối cùng để trốn tránh Kiếm Khách truy sát, lúc này hắn mới "tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục" trở thành bảo tiêu kiêm nhiệm tài xế.
Sau đó bọn họ quan hệ cũng không tệ, Tần Lạc đối đãi với hắn như bằng hữu, mà Jesus cũng biểu hiện làm tròn chức trách. Vài lần gặp nguy hiểm sống chết cũng là do hắn ra tay trợ giúp.
Nhưng, vậy thì thế nào?
Mặc dù hắn là bằng hữu của ngươi, ngươi có quyền gì mà lôi kéo hắn cùng chết.
Cho dù chính là người vợ thân thiết, như Lâm Hoán Khê, Lệ Khuynh Thành, vào lúc gian nguy thì có tư cách gì mà cùng nàng chết chung?
Hắn không phải là đế vương thời cổ đại, không có tâm tư lạnh lùng độc ác như vậy.
Hắn đến, là có nghĩa khí. Nhưng hắn đi, lại là lẽ thường.
Xã hội hiện nay, một hồi lâm nguy liền mất hết cả thân thích, vì tiền bạc mà cùng mọi người quan hệ bất hòa, huống chi là tình huống sinh tử trước mắt.
Jesus đi, hắn hiểu được nhưng cũng rất khó tiếp nhận.
"Hơn nữa, bọn hắn đối với tôi có ân có nghĩa." Tần Lạc nhếch miệng cười. Đưa tay ra ôm lấy bả vai Ly, lúc này hắn đột nhiên nghĩ mình thật yếu đuối, muốn tìm một chỗ để dựa vào.
Thân thể Ly trở nên cứng ngắc, nhưng hình như có thể hiểu được tâm tình Tần Lạc lúc này, nàng không có cử động mà cũng không có nói gì. Nguồn truyện:
/1521
|