Editor: coki
Thứ này là gì vậy? Sĩ quan phụ tá nói thầm.
Bọn hắn bao vây cây sồi này lại, khiên chắn để ở phía trước, tên nỏ xuyên qua khe hở giữa các tấm khiên chắn nhắm thẳng về phía thân cây. Đuốc bị ném đến gần cây sồi, không có gần đến nỗi có thể đốt cháy thân cây nhưng ánh lửa đủ để chiếu sáng gương mặt trên cây đại thụ.... Gặp quỷ rồi, cái cây này có mặt.
Thượng sĩ lộ vẻ mặt thù ghét.
Đó là khuôn mặt nhăn nheo của một ông lão dính liền với thân cây. Trên cây sồi không còn một cái lá nào cả vì tất cả lá cây đều đã được sử dụng cho những đợt tấn công vừa rồi, bây giờ cành cây chỉ còn trụi lủi, ngược lại càng làm tôn lên khuôn mặt trên thân cây. Khuôn mặt trên thân cây nhắm nghiền hai mắt, chạc cây phập phồng một cách thong thả. Thượng sĩ phát hiện rõ ràng nó đang cử động theo nhịp hô hấp. Rành rành là một cái cây nhưng lại biết tấn công người khác, không hổ là dị chủng đến từ Vực sâu.
Đột nhiên cái cây mở hai mắt ra, mệt mỏi nhìn bọn họ.
Thượng sĩ hoàn toàn bị chọc giận bởi vì vẻ mặt của cái cây kia cực kì giống một ông già loài người, ánh mắt mệt mỏi hòa lẫn với sự sáng suốt, thần thái bắt chước loài người một cách tầm thường này khiến hắn giận đến sôi gan. Nó muốn dùng cái này để đổi lấy sự đồng tình của bọn hắn sao? Hay là nó đã ăn rất nhiều người nên mới tạo thành một khuôn mặt giống loài người đến vậy? Cho dù là trùng hợp thì việc nó bắt chước loài người, kẻ đứng đầu Erean cũng là một loại xúc phạm đáng ghê tởm, nó nên bị chặt xuống sau đó đốt cháy thành than.
Đồ quái vật đáng chết! Thượng sĩ giận dữ hét lên: “Chuẩn bị hỏa tiễn, thiêu cháy nó, báo thù cho những chiến sĩ của chúng ta!
Báo thù... Quái vật kia mở miệng: “Đứa nhỏ, trên tay của các ngươi đã dính bao nhiêu máu của đồng đội?
Giọng nói của nó cũng giống người già nhưng nội dung lại cực kì hoang đường vô lý, chính vì vậy nên thượng sĩ không có để ý so đo câu đứa nhỏ sỉ nhục kia. Quái vật chính là quái vật, sao có thể hiểu được sự đoàn kết, dũng cảm và cao thượng của loài người? Hắn nở một nụ cười khinh miệt sau đó nói: Bọn ta không phải là dã thú như các ngươi, con người đâu có ra tay với đồng đội của mình.
Đột nhiên cái cây nở nụ cười, tiếng cười của nó già nua như một trận gió, vang vọng cả cánh rừng.
Thượng sĩ không muốn nghe con quái vật này nói nhảm nữa, cũng không muốn biết đối phương còn có bao nhiêu năng lực. cokiLQĐ. Con quái vật này đã giết chết bao nhiêu binh sĩ ưu tú rồi? Suy nghĩ này khiến cho thượng sĩ căm giận không thôi, đây chắc chắc là sự hy sinh lớn nhất trong cuộc chiến giữa loài người và dị chủng trrong vòng mười năm gần đây. Cung đã được lên dây, thượng sĩ bắt đầu căng dây cung, chỉ cần hắn thả tay ra, cái cây quái vật này sẽ biến thành một con nhím lửa. Những tên người lùn đang chạy trốn kia cũng sẽ không may mắn thoát được, bọn chúng sẽ...
Nhưng hắn không thể thả tay ra được.
Đột nhiên một nửa số binh lính, kể cả thượng sĩ đều ngã xuống đất, tất cả đều king ngạc nhìn mặt đất chấn động. Chẳng lẽ đây lại là trò bịp của con quái vật kia? Thượng sĩ cố gắng đứng lên cầm lấy cây đuốc sau đó dùng sức ném về phía cây cổ thụ. Hiện giờ thời tiết hanh khô, nên chỉ vài giây sau tán cây đã bén lửa, tiếng nổ lép bép hòa lẫn với tiếng kêu thảm thiết của cây cổ thụ, chấn động cả một vùng.
Song thượng sĩ chưa kịp chúc mừng thắng lợi thì đã có binh lính hét toáng lên.
Dáng vẻ bọn hắn rất giống nhìn thấy quỷ khiến thượng sĩ nhìn sang nơi bọn hắn đang chỉ, ngay sau đó tiếng quát mắng như bị tắc ở trong cổ họng thượng sĩ. Đúng vậy, những binh lính này thật sự nhìn thấy quỷ, cách bọn họ hơn mười mét là rất nhiều bộ xương khô đang sống sờ sờ.
Những bộ xương này hoàn toàn không có một chút da thừa hay thịt thối nào, xương cốt trắng hếu rất nổi bật trong đêm tối. Càng khiến người khác chú ý hơn là trong hốc mắt của chúng nó có ánh lửa màu xanh như ngọn đèn được đặt trong quả bí đỏ. Ánh lửa trong mắt bọn chúng không hề có một chút nhiệt độ nào. Hình như không thể dùng từ sống sờ sờ để hình dung một bộ xương được nhưng ngoại trừ từ này thì không còn từ nào khác để diễn tả một đống xương khô, tay cầm đao xương, động tác cực kì linh hoạt cả.
Có một binh lính run rẩy bắt đầu đếm một, hai, ba... nhưng sau khi đếm tới mười thì hắn không đếm nữa vì trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cái hố lớn, liên tục có những bộ xương khô leo ra từ cái hố đó. Tên lính kia thấy vậy thì hét lên sau đó quay đầu bỏ chạy nhưng chưa chạy được hai bước đã bị sĩ quan phụ tá chém rớt đầu. Chiến hoặc trốn chỉ còn lại một lựa chọn nên hiện giờ không cần thượng sĩ hô hào thì bọn lính đã bắt đầu hành động.
Vèo vèo! Dây cung đã được thả ra, hàng loạt mũi tên rời cung như một cơn mưa bao trùm lên những bộ xương khô quỷ quái nhưng những mũi tên trúng mục tiêu thì lại vô cùng ít ỏi. Không thể trách bọn hắn hoảng sợ mất đi độ chính xác mà vấn đề nằm ở chỗ phần lớn mũi tên đều lọt qua khe hở giữa những cái xương trắng hếu sau đó cắm xuống mắt đất ngay sau lưng bọn chúng nên không hề để lại một vết tích nhỏ nào trên người những bộ xương khô; tuy vậy cũng có những mũi tên may mắn trúng đích khiến bộ xương đó bị gãy mấy cái xương sườn.
Những bộ xương khô này sẽ không đổ máu, sẽ không la hét thảm thiết, chỉ có sự im lặng cực kì nguy hiểm. Khi hoạt động khớp xương của chúng nó phát ra những tiếng cót két rất nhỏ giống như tiếng con chuột chạy trên trần của những ngôi nhà gỗ cổ xưa.
Bọn lính liên tục hét to với mục đích muốn phá vỡ sự im lặng làm cho người ta sởn tóc gáy này. Bọn lính vung đao mua kiếm muốn chém những bộ xương có vẻ xốp giòn này nhưng có lẽ bọn hắn nên nhìn lại lực sát thương của tên nỏ lúc trước. Những bộ xương này không hề yếu ớt giống như vẻ bề ngoài.
Đao quân đội chém vào xương sống của bộ xương khô nhưng chỉ được một nửa rồi mắc kẹt ở đó khiến thân hình của tên lính kia bị lộ ra rất rõ ràng dưới đao xương. Phần cơ thể thứ nhất bị chém đứt rơi xuống đất sau đó là phần thứ hai, phần thứ ba. Những bộ xương khô cao ngang ngửa bọn lính thì sức mạnh cũng ngang bằng bọn hắn, còn những bộ xương có vẻ thấp bé thì chuyên nhằm vào chân. Tốc độ của
Thứ này là gì vậy? Sĩ quan phụ tá nói thầm.
Bọn hắn bao vây cây sồi này lại, khiên chắn để ở phía trước, tên nỏ xuyên qua khe hở giữa các tấm khiên chắn nhắm thẳng về phía thân cây. Đuốc bị ném đến gần cây sồi, không có gần đến nỗi có thể đốt cháy thân cây nhưng ánh lửa đủ để chiếu sáng gương mặt trên cây đại thụ.... Gặp quỷ rồi, cái cây này có mặt.
Thượng sĩ lộ vẻ mặt thù ghét.
Đó là khuôn mặt nhăn nheo của một ông lão dính liền với thân cây. Trên cây sồi không còn một cái lá nào cả vì tất cả lá cây đều đã được sử dụng cho những đợt tấn công vừa rồi, bây giờ cành cây chỉ còn trụi lủi, ngược lại càng làm tôn lên khuôn mặt trên thân cây. Khuôn mặt trên thân cây nhắm nghiền hai mắt, chạc cây phập phồng một cách thong thả. Thượng sĩ phát hiện rõ ràng nó đang cử động theo nhịp hô hấp. Rành rành là một cái cây nhưng lại biết tấn công người khác, không hổ là dị chủng đến từ Vực sâu.
Đột nhiên cái cây mở hai mắt ra, mệt mỏi nhìn bọn họ.
Thượng sĩ hoàn toàn bị chọc giận bởi vì vẻ mặt của cái cây kia cực kì giống một ông già loài người, ánh mắt mệt mỏi hòa lẫn với sự sáng suốt, thần thái bắt chước loài người một cách tầm thường này khiến hắn giận đến sôi gan. Nó muốn dùng cái này để đổi lấy sự đồng tình của bọn hắn sao? Hay là nó đã ăn rất nhiều người nên mới tạo thành một khuôn mặt giống loài người đến vậy? Cho dù là trùng hợp thì việc nó bắt chước loài người, kẻ đứng đầu Erean cũng là một loại xúc phạm đáng ghê tởm, nó nên bị chặt xuống sau đó đốt cháy thành than.
Đồ quái vật đáng chết! Thượng sĩ giận dữ hét lên: “Chuẩn bị hỏa tiễn, thiêu cháy nó, báo thù cho những chiến sĩ của chúng ta!
Báo thù... Quái vật kia mở miệng: “Đứa nhỏ, trên tay của các ngươi đã dính bao nhiêu máu của đồng đội?
Giọng nói của nó cũng giống người già nhưng nội dung lại cực kì hoang đường vô lý, chính vì vậy nên thượng sĩ không có để ý so đo câu đứa nhỏ sỉ nhục kia. Quái vật chính là quái vật, sao có thể hiểu được sự đoàn kết, dũng cảm và cao thượng của loài người? Hắn nở một nụ cười khinh miệt sau đó nói: Bọn ta không phải là dã thú như các ngươi, con người đâu có ra tay với đồng đội của mình.
Đột nhiên cái cây nở nụ cười, tiếng cười của nó già nua như một trận gió, vang vọng cả cánh rừng.
Thượng sĩ không muốn nghe con quái vật này nói nhảm nữa, cũng không muốn biết đối phương còn có bao nhiêu năng lực. cokiLQĐ. Con quái vật này đã giết chết bao nhiêu binh sĩ ưu tú rồi? Suy nghĩ này khiến cho thượng sĩ căm giận không thôi, đây chắc chắc là sự hy sinh lớn nhất trong cuộc chiến giữa loài người và dị chủng trrong vòng mười năm gần đây. Cung đã được lên dây, thượng sĩ bắt đầu căng dây cung, chỉ cần hắn thả tay ra, cái cây quái vật này sẽ biến thành một con nhím lửa. Những tên người lùn đang chạy trốn kia cũng sẽ không may mắn thoát được, bọn chúng sẽ...
Nhưng hắn không thể thả tay ra được.
Đột nhiên một nửa số binh lính, kể cả thượng sĩ đều ngã xuống đất, tất cả đều king ngạc nhìn mặt đất chấn động. Chẳng lẽ đây lại là trò bịp của con quái vật kia? Thượng sĩ cố gắng đứng lên cầm lấy cây đuốc sau đó dùng sức ném về phía cây cổ thụ. Hiện giờ thời tiết hanh khô, nên chỉ vài giây sau tán cây đã bén lửa, tiếng nổ lép bép hòa lẫn với tiếng kêu thảm thiết của cây cổ thụ, chấn động cả một vùng.
Song thượng sĩ chưa kịp chúc mừng thắng lợi thì đã có binh lính hét toáng lên.
Dáng vẻ bọn hắn rất giống nhìn thấy quỷ khiến thượng sĩ nhìn sang nơi bọn hắn đang chỉ, ngay sau đó tiếng quát mắng như bị tắc ở trong cổ họng thượng sĩ. Đúng vậy, những binh lính này thật sự nhìn thấy quỷ, cách bọn họ hơn mười mét là rất nhiều bộ xương khô đang sống sờ sờ.
Những bộ xương này hoàn toàn không có một chút da thừa hay thịt thối nào, xương cốt trắng hếu rất nổi bật trong đêm tối. Càng khiến người khác chú ý hơn là trong hốc mắt của chúng nó có ánh lửa màu xanh như ngọn đèn được đặt trong quả bí đỏ. Ánh lửa trong mắt bọn chúng không hề có một chút nhiệt độ nào. Hình như không thể dùng từ sống sờ sờ để hình dung một bộ xương được nhưng ngoại trừ từ này thì không còn từ nào khác để diễn tả một đống xương khô, tay cầm đao xương, động tác cực kì linh hoạt cả.
Có một binh lính run rẩy bắt đầu đếm một, hai, ba... nhưng sau khi đếm tới mười thì hắn không đếm nữa vì trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cái hố lớn, liên tục có những bộ xương khô leo ra từ cái hố đó. Tên lính kia thấy vậy thì hét lên sau đó quay đầu bỏ chạy nhưng chưa chạy được hai bước đã bị sĩ quan phụ tá chém rớt đầu. Chiến hoặc trốn chỉ còn lại một lựa chọn nên hiện giờ không cần thượng sĩ hô hào thì bọn lính đã bắt đầu hành động.
Vèo vèo! Dây cung đã được thả ra, hàng loạt mũi tên rời cung như một cơn mưa bao trùm lên những bộ xương khô quỷ quái nhưng những mũi tên trúng mục tiêu thì lại vô cùng ít ỏi. Không thể trách bọn hắn hoảng sợ mất đi độ chính xác mà vấn đề nằm ở chỗ phần lớn mũi tên đều lọt qua khe hở giữa những cái xương trắng hếu sau đó cắm xuống mắt đất ngay sau lưng bọn chúng nên không hề để lại một vết tích nhỏ nào trên người những bộ xương khô; tuy vậy cũng có những mũi tên may mắn trúng đích khiến bộ xương đó bị gãy mấy cái xương sườn.
Những bộ xương khô này sẽ không đổ máu, sẽ không la hét thảm thiết, chỉ có sự im lặng cực kì nguy hiểm. Khi hoạt động khớp xương của chúng nó phát ra những tiếng cót két rất nhỏ giống như tiếng con chuột chạy trên trần của những ngôi nhà gỗ cổ xưa.
Bọn lính liên tục hét to với mục đích muốn phá vỡ sự im lặng làm cho người ta sởn tóc gáy này. Bọn lính vung đao mua kiếm muốn chém những bộ xương có vẻ xốp giòn này nhưng có lẽ bọn hắn nên nhìn lại lực sát thương của tên nỏ lúc trước. Những bộ xương này không hề yếu ớt giống như vẻ bề ngoài.
Đao quân đội chém vào xương sống của bộ xương khô nhưng chỉ được một nửa rồi mắc kẹt ở đó khiến thân hình của tên lính kia bị lộ ra rất rõ ràng dưới đao xương. Phần cơ thể thứ nhất bị chém đứt rơi xuống đất sau đó là phần thứ hai, phần thứ ba. Những bộ xương khô cao ngang ngửa bọn lính thì sức mạnh cũng ngang bằng bọn hắn, còn những bộ xương có vẻ thấp bé thì chuyên nhằm vào chân. Tốc độ của
/24
|