Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
"Hàn mỗ cũng không biết rõ tình huống Cửu Nguyên quan, nghĩ không ra lý do thích hợp gì, Lam đạo hữu có thể tìm lí do thoái thác thích đáng?" Hàn Lập nghe vậy, hỏi.
"Nếu trông coi Kim Ngọc quan là những hộ vệ khác, tiểu nữ cũng không có biện pháp, bất quá trông coi nơi này là Kim Văn vệ, ta có một biện pháp có thể thử một lần." Lam Nhan mỉm cười, nói.
Hàn Lập nghe vậy, ánh mắt sáng lên, truyền âm thương nghị với Lam Nhan.
"Mặc dù có chút mạo hiểm, bất quá đáng thử một lần." Nửa ngày sau, Hàn Lập gật đầu nói.
"Chủ nhân, coi như người có thể lừa được thủ vệ, tiến vào nội quan, nhưng bây giờ thế công của Luân Hồi điện còn chưa tới nơi này, một mình người tiến vào nội quan, một khi bị người phát hiện, chính là hoàn cảnh trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, có quá mức mạo hiểm hay không?" Đề Hồn đột nhiên chen vào, có chút lo lắng nói ra.
"Cục diện bây giờ, nếu như ta đoán không lầm, cao thủ trong nội quan hẵng là sẽ không quá nhiều, coi như là một cơ hội tốt khó có được. Bất quá băn khoăn của ngươi cũng không sai, để cho an toàn, ta vẫn nên liên lạc một chút với Luân Hồi điện..." Hàn Lập lộ vẻ do dự nói ra, đang muốn bấm niệm pháp quyết thôi động mặt nạ.
Nhưng sau một khắc, động tác của hắn đột nhiên dừng lại, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, nhưng lập tức biến mất.
"Chủ nhân?" Đề Hồn cảm ứng được Hàn Lập dừng động tác lại, kỳ quái hỏi.
"Không có gì, không cần liên hệ Luân Hồi điện nữa." Hàn Lập nói ra.
Đề Hồn mặc dù cảm thấy kỳ quái với quyết định của Hàn Lập, nhưng cũng không nói gì.
"Lam Nhan, ngươi ra đi." Hàn Lập vung tay lên, hư không bên cạnh hắn khẽ nhúc nhích, thân ảnh Lam Nhan nổi lên.
Bất quá lúc này Lam Nhan mặc trên người một kiện mũ che màu xanh lam, che khuất thân thể và dung mạo.
"Đi thôi." Hàn Lập nói một tiếng, hai người bay tới phía trước, rất nhanh tới trước Kim Ngọc quan, nhẹ nhàng đáp xuống.
"Người nào? Lại dám xông vào Kim Ngọc quan?" Trong lồng sáng màu vàng, một đại hán mặc kim giáp vượt qua đám người đi ra, trầm giọng quát.
Người này thân cao chừng hơn một trượng, cả người đầy cơ bắp, mặt mũi đầy râu dài đen kịt, từng sợi như cương châm mọc trên cằm, nhìn cực kỳ uy vũ.
Tu vi người này cũng không thấp, đã đạt đến Đại La cảnh sơ kỳ.
"Tề trưởng lão, là ta." Lam Nhan gỡ xuống áo choàng nón, lộ ra dung nhan.
"Lam Nhan, là ngươi? Ngươi tới nơi này làm gì?" Đại hán mặc kim giáp nhìn thấy Lam Nhan, nao nao, lập tức cau mày hỏi.
"Tề trưởng lão, xin mở ra Kim Ngọc quan, ta có tin tức trọng yếu cần bẩm lên tông môn." Sắc mặt Lam Nhan trịnh trọng nói.
"Hiện tại ngoại địch xâm nhập Cửu Nguyên quan, ba cửa ải đóng chặt, không có thủ lệnh đặc cách, bất kỳ người nào cũng không được ra vào, không biết Lam Nhan ngươi có thủ lệnh không?" Tề trưởng lão hỏi.
"Ta theo lệnh Diệu Pháp Thánh Sứ, ở bên ngoài điều tra tình huống người xâm nhập, bởi vì sự tình vội vàng, Thánh Sứ đại nhân cũng không ban thủ lệnh. Bản dịch được dịch duy nhất tại Bạch ngọcc sách. Chỉ là, tin tức ta dò xét phi thường trọng yếu, xin Tề trưởng lão hỗ trợ một chút." Lam Nhan lật tay lấy ra một lệnh bài màu xanh nhạt, nói ra.
"Lệnh bài Diệu Pháp Thánh Sứ!" Tề trưởng lão vừa nhìn thấy lệnh bài, sắc mặt lập tức biến đổi, lộ ra vẻ cung kính.
Tứ đại Thánh Sứ tại Cửu Nguyên quan có địa vị cực cao, gần với quan chủ và phó quan chủ, hoàn toàn không phải dạng trưởng lão bình thường như gã có thể so sánh.
Về phần lời nói của Lam Nhan, Tề trưởng lão cũng không hoài nghi. Gã và Lam thị huynh muội giống nhau, đều xuất thân tán tu, trước khi ba người gia nhập Cửu Nguyên quan đã quen biết. Sau khi gia nhập Cửu Nguyên quan, Tề trưởng lão đi Kim Văn vệ, mà Lam thị huynh muội thì đi Ám Vệ.
Giữa ba người dù sao cũng có giao tình, vẫn như cũ duy trì liên hệ, cho nên Tề trưởng lão biết, Lam Nhan trước mắt đã bị điều ra Ám Vệ, lệ thuộc trực tiếp Diệu Pháp Tiên Tôn. Giờ phút này phụng mệnh dò xét tình huống bên ngoài, cũng coi như thuận lý thành chương.
"Lam đạo hữu, ngươi mặc dù theo lệnh Diệu Pháp Thánh Sứ, bất quá ta thụ mệnh trông coi Kim Ngọc quan, môn quy như núi, không được làm trái, xin hãy thứ lỗi." Tề trưởng lão chần chờ một chút, vẫn như cũ lắc đầu nói.
"Tề trưởng lão, ta dò xét ra tin tức này can hệ trọng đại, liên quan đến mục đích những địch nhân bên ngoài kia, bẩm báo lên, tông môn tất có trọng thưởng. Chỉ là địa vị ta thấp, tin tức trọng yếu bực này cần bẩm báo Thánh Sứ đại nhân, để ngài báo cáo tông môn. Tề trưởng lão ngươi không phải vẫn muốn tiến vào Trưởng Lão hội sao? Chỉ cần ngươi hôm nay giúp ta chuyện này, ta có thể nhờ Diệu Pháp Thánh Sứ nói tốt vài câu cho ngươi trước mặt quan chủ, tiến vào Trưởng Lão hội còn không phải dễ như trở bàn tay sao?" Lam Nhan đi về phía trước hai bước, truyền âm với Tề trưởng lão.
Cấm chế Kim Ngọc quan là tự tay Cửu Nguyên Đạo Tổ bố trí, cực kỳ cường đại, nhưng cũng không ngăn cách âm thanh.
"Chuyện này là thật?" Tim Tề trưởng lão đập thình thịch, truyền âm hỏi lại.
"Tề trưởng lão, chúng ta quen biết cũng không phải ngày một ngày hai, chắc hẳn ngươi cũng biết cách Lam mỗ làm người, ta mặc dù không phải cái gì đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng cũng không phải tiểu nhân thất tín, chỉ cần Tề trưởng lão giúp ta chuyện này, để cho ta có thể lập đại công này trước mặt Diệu Pháp Thánh Sứ, tiểu nữ tất nhiên sẽ không quên ân tình ngươi hôm nay." Lam Nhan truyền âm trả lời.
Tề trưởng lão khẽ gật đầu, nhưng thần sắc vẫn có chút chần chờ, ánh mắt chớp động mấy lần, sau đó nói ra: "Đã như vậy, xin Lam đạo hữu đưa tin nói rõ tình huống với Diệu Pháp Thánh Sứ, mời nàng trực tiếp hạ lệnh mở cửa."
"Ngươi cho rằng ta không muốn sao, lúc vừa mới bắt đầu, ta liền đưa tin liên lạc Thánh Sứ đại nhân, nhưng bên kia một mực không trả lời, khả năng Thánh Sứ đại nhân đang bận sự tình gì." Lam Nhan lật tay lấy ra một trận bàn đưa tin màu lam, phía trên chớp động từng vong linh quang màu lam, đáng tiếc từ đầu đến cuối không ai đáp lại.
Tề trưởng lão thấy cảnh này, chau mày, im lặng không nói.
"Tề trưởng lão, hai vị phó quan chủ, còn có mặt Thánh Sứ đại nhân khác đều phái người đi dò xét tình huống địch nhân bên ngoài, nói không chừng bọn họ rất nhanh cũng sẽ tra được tin tức này, đến lúc đó công lao sẽ bị những người kia chiếm cứ, cơ hội lập công tốt bậc này chớp mắt là qua, ngươi chớ có hối hận nha." Sắc mặt Lam Nhan hơi gấp nói.
Tề trưởng lão nghe vậy thân thể chấn động, bờ môi động hai lần, nhưng vẫn như cũ không mở miệng.
Vào thời khắc này, linh quang trong trận bàn Lam Nhan bỗng nhiên nhảy một cái, thân ảnh một thiếu nữ màu xanh lá nổi lên, chính là Diệu Pháp Tiên Tôn.
"Liên thông!" Lam Nhan thấy vậy, lập tức đại hỉ.
Tề trưởng lão trước mặt cũng lộ vẻ vui mừng.
"Lam Nhan, có chuyện gì lại đưa tin cho ta? Ta bên này đang có việc bận, nói ngắn gọn thôi." Âm thanh Diệu Pháp Tiên Tôn lạnh lùng nói.
"Vâng, Thánh Sứ đại nhân, thuộc hạ dựa theo phân phó của ngài, ở bên ngoài dò xét tình huống đám tặc tử kia, may mắn tra được một tin tức trọng yếu, cần gặp mặt báo cáo cho ngài. Bất quá giờ phút này Kim Ngọc quan đã đóng lại, xin Thánh Sứ đại nhân phát một đạo ý chỉ, để Tề trưởng lão cho ta vào." Lam Nhan nói nhanh.
"A, nếu tin tức trọng yếu, cần bẩm báo trước mặt ta, Tề trưởng lão, ngươi mau mở Kim Ngọc quan, quan chủ nơi đó ta sẽ nói rõ với ngài." Diệu Pháp Tiên Tôn nhìn về phía Tề trưởng lão sau cấm chế, nói ra.
"Vâng, thuộc hạ minh bạch." Tề trưởng lão vội vàng đáp ứng.
Thân ảnh Diệu Pháp Tiên Tôn lóe lên, biến mất trong pháp trận.
Trong mắt Hàn Lập một bên hiện lên tia mỉm cười, lập tức liền biến mất.
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
"Hàn mỗ cũng không biết rõ tình huống Cửu Nguyên quan, nghĩ không ra lý do thích hợp gì, Lam đạo hữu có thể tìm lí do thoái thác thích đáng?" Hàn Lập nghe vậy, hỏi.
"Nếu trông coi Kim Ngọc quan là những hộ vệ khác, tiểu nữ cũng không có biện pháp, bất quá trông coi nơi này là Kim Văn vệ, ta có một biện pháp có thể thử một lần." Lam Nhan mỉm cười, nói.
Hàn Lập nghe vậy, ánh mắt sáng lên, truyền âm thương nghị với Lam Nhan.
"Mặc dù có chút mạo hiểm, bất quá đáng thử một lần." Nửa ngày sau, Hàn Lập gật đầu nói.
"Chủ nhân, coi như người có thể lừa được thủ vệ, tiến vào nội quan, nhưng bây giờ thế công của Luân Hồi điện còn chưa tới nơi này, một mình người tiến vào nội quan, một khi bị người phát hiện, chính là hoàn cảnh trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, có quá mức mạo hiểm hay không?" Đề Hồn đột nhiên chen vào, có chút lo lắng nói ra.
"Cục diện bây giờ, nếu như ta đoán không lầm, cao thủ trong nội quan hẵng là sẽ không quá nhiều, coi như là một cơ hội tốt khó có được. Bất quá băn khoăn của ngươi cũng không sai, để cho an toàn, ta vẫn nên liên lạc một chút với Luân Hồi điện..." Hàn Lập lộ vẻ do dự nói ra, đang muốn bấm niệm pháp quyết thôi động mặt nạ.
Nhưng sau một khắc, động tác của hắn đột nhiên dừng lại, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, nhưng lập tức biến mất.
"Chủ nhân?" Đề Hồn cảm ứng được Hàn Lập dừng động tác lại, kỳ quái hỏi.
"Không có gì, không cần liên hệ Luân Hồi điện nữa." Hàn Lập nói ra.
Đề Hồn mặc dù cảm thấy kỳ quái với quyết định của Hàn Lập, nhưng cũng không nói gì.
"Lam Nhan, ngươi ra đi." Hàn Lập vung tay lên, hư không bên cạnh hắn khẽ nhúc nhích, thân ảnh Lam Nhan nổi lên.
Bất quá lúc này Lam Nhan mặc trên người một kiện mũ che màu xanh lam, che khuất thân thể và dung mạo.
"Đi thôi." Hàn Lập nói một tiếng, hai người bay tới phía trước, rất nhanh tới trước Kim Ngọc quan, nhẹ nhàng đáp xuống.
"Người nào? Lại dám xông vào Kim Ngọc quan?" Trong lồng sáng màu vàng, một đại hán mặc kim giáp vượt qua đám người đi ra, trầm giọng quát.
Người này thân cao chừng hơn một trượng, cả người đầy cơ bắp, mặt mũi đầy râu dài đen kịt, từng sợi như cương châm mọc trên cằm, nhìn cực kỳ uy vũ.
Tu vi người này cũng không thấp, đã đạt đến Đại La cảnh sơ kỳ.
"Tề trưởng lão, là ta." Lam Nhan gỡ xuống áo choàng nón, lộ ra dung nhan.
"Lam Nhan, là ngươi? Ngươi tới nơi này làm gì?" Đại hán mặc kim giáp nhìn thấy Lam Nhan, nao nao, lập tức cau mày hỏi.
"Tề trưởng lão, xin mở ra Kim Ngọc quan, ta có tin tức trọng yếu cần bẩm lên tông môn." Sắc mặt Lam Nhan trịnh trọng nói.
"Hiện tại ngoại địch xâm nhập Cửu Nguyên quan, ba cửa ải đóng chặt, không có thủ lệnh đặc cách, bất kỳ người nào cũng không được ra vào, không biết Lam Nhan ngươi có thủ lệnh không?" Tề trưởng lão hỏi.
"Ta theo lệnh Diệu Pháp Thánh Sứ, ở bên ngoài điều tra tình huống người xâm nhập, bởi vì sự tình vội vàng, Thánh Sứ đại nhân cũng không ban thủ lệnh. Bản dịch được dịch duy nhất tại Bạch ngọcc sách. Chỉ là, tin tức ta dò xét phi thường trọng yếu, xin Tề trưởng lão hỗ trợ một chút." Lam Nhan lật tay lấy ra một lệnh bài màu xanh nhạt, nói ra.
"Lệnh bài Diệu Pháp Thánh Sứ!" Tề trưởng lão vừa nhìn thấy lệnh bài, sắc mặt lập tức biến đổi, lộ ra vẻ cung kính.
Tứ đại Thánh Sứ tại Cửu Nguyên quan có địa vị cực cao, gần với quan chủ và phó quan chủ, hoàn toàn không phải dạng trưởng lão bình thường như gã có thể so sánh.
Về phần lời nói của Lam Nhan, Tề trưởng lão cũng không hoài nghi. Gã và Lam thị huynh muội giống nhau, đều xuất thân tán tu, trước khi ba người gia nhập Cửu Nguyên quan đã quen biết. Sau khi gia nhập Cửu Nguyên quan, Tề trưởng lão đi Kim Văn vệ, mà Lam thị huynh muội thì đi Ám Vệ.
Giữa ba người dù sao cũng có giao tình, vẫn như cũ duy trì liên hệ, cho nên Tề trưởng lão biết, Lam Nhan trước mắt đã bị điều ra Ám Vệ, lệ thuộc trực tiếp Diệu Pháp Tiên Tôn. Giờ phút này phụng mệnh dò xét tình huống bên ngoài, cũng coi như thuận lý thành chương.
"Lam đạo hữu, ngươi mặc dù theo lệnh Diệu Pháp Thánh Sứ, bất quá ta thụ mệnh trông coi Kim Ngọc quan, môn quy như núi, không được làm trái, xin hãy thứ lỗi." Tề trưởng lão chần chờ một chút, vẫn như cũ lắc đầu nói.
"Tề trưởng lão, ta dò xét ra tin tức này can hệ trọng đại, liên quan đến mục đích những địch nhân bên ngoài kia, bẩm báo lên, tông môn tất có trọng thưởng. Chỉ là địa vị ta thấp, tin tức trọng yếu bực này cần bẩm báo Thánh Sứ đại nhân, để ngài báo cáo tông môn. Tề trưởng lão ngươi không phải vẫn muốn tiến vào Trưởng Lão hội sao? Chỉ cần ngươi hôm nay giúp ta chuyện này, ta có thể nhờ Diệu Pháp Thánh Sứ nói tốt vài câu cho ngươi trước mặt quan chủ, tiến vào Trưởng Lão hội còn không phải dễ như trở bàn tay sao?" Lam Nhan đi về phía trước hai bước, truyền âm với Tề trưởng lão.
Cấm chế Kim Ngọc quan là tự tay Cửu Nguyên Đạo Tổ bố trí, cực kỳ cường đại, nhưng cũng không ngăn cách âm thanh.
"Chuyện này là thật?" Tim Tề trưởng lão đập thình thịch, truyền âm hỏi lại.
"Tề trưởng lão, chúng ta quen biết cũng không phải ngày một ngày hai, chắc hẳn ngươi cũng biết cách Lam mỗ làm người, ta mặc dù không phải cái gì đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng cũng không phải tiểu nhân thất tín, chỉ cần Tề trưởng lão giúp ta chuyện này, để cho ta có thể lập đại công này trước mặt Diệu Pháp Thánh Sứ, tiểu nữ tất nhiên sẽ không quên ân tình ngươi hôm nay." Lam Nhan truyền âm trả lời.
Tề trưởng lão khẽ gật đầu, nhưng thần sắc vẫn có chút chần chờ, ánh mắt chớp động mấy lần, sau đó nói ra: "Đã như vậy, xin Lam đạo hữu đưa tin nói rõ tình huống với Diệu Pháp Thánh Sứ, mời nàng trực tiếp hạ lệnh mở cửa."
"Ngươi cho rằng ta không muốn sao, lúc vừa mới bắt đầu, ta liền đưa tin liên lạc Thánh Sứ đại nhân, nhưng bên kia một mực không trả lời, khả năng Thánh Sứ đại nhân đang bận sự tình gì." Lam Nhan lật tay lấy ra một trận bàn đưa tin màu lam, phía trên chớp động từng vong linh quang màu lam, đáng tiếc từ đầu đến cuối không ai đáp lại.
Tề trưởng lão thấy cảnh này, chau mày, im lặng không nói.
"Tề trưởng lão, hai vị phó quan chủ, còn có mặt Thánh Sứ đại nhân khác đều phái người đi dò xét tình huống địch nhân bên ngoài, nói không chừng bọn họ rất nhanh cũng sẽ tra được tin tức này, đến lúc đó công lao sẽ bị những người kia chiếm cứ, cơ hội lập công tốt bậc này chớp mắt là qua, ngươi chớ có hối hận nha." Sắc mặt Lam Nhan hơi gấp nói.
Tề trưởng lão nghe vậy thân thể chấn động, bờ môi động hai lần, nhưng vẫn như cũ không mở miệng.
Vào thời khắc này, linh quang trong trận bàn Lam Nhan bỗng nhiên nhảy một cái, thân ảnh một thiếu nữ màu xanh lá nổi lên, chính là Diệu Pháp Tiên Tôn.
"Liên thông!" Lam Nhan thấy vậy, lập tức đại hỉ.
Tề trưởng lão trước mặt cũng lộ vẻ vui mừng.
"Lam Nhan, có chuyện gì lại đưa tin cho ta? Ta bên này đang có việc bận, nói ngắn gọn thôi." Âm thanh Diệu Pháp Tiên Tôn lạnh lùng nói.
"Vâng, Thánh Sứ đại nhân, thuộc hạ dựa theo phân phó của ngài, ở bên ngoài dò xét tình huống đám tặc tử kia, may mắn tra được một tin tức trọng yếu, cần gặp mặt báo cáo cho ngài. Bất quá giờ phút này Kim Ngọc quan đã đóng lại, xin Thánh Sứ đại nhân phát một đạo ý chỉ, để Tề trưởng lão cho ta vào." Lam Nhan nói nhanh.
"A, nếu tin tức trọng yếu, cần bẩm báo trước mặt ta, Tề trưởng lão, ngươi mau mở Kim Ngọc quan, quan chủ nơi đó ta sẽ nói rõ với ngài." Diệu Pháp Tiên Tôn nhìn về phía Tề trưởng lão sau cấm chế, nói ra.
"Vâng, thuộc hạ minh bạch." Tề trưởng lão vội vàng đáp ứng.
Thân ảnh Diệu Pháp Tiên Tôn lóe lên, biến mất trong pháp trận.
Trong mắt Hàn Lập một bên hiện lên tia mỉm cười, lập tức liền biến mất.
/1395
|