SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ

Chương 315: Mãnh Long Quá Giang (13)

/751


Đối với Phương Húc Đông mà nói, mặc dù hắn biết em trai của hắn cùng thủ hạ A Uy đều chịu thiệt trong tay Bùi Đông Lai, nên chẳng những tiến hành lục soát đối với Bùi Đông Lai, hơn nữa cơ hồ đem tất cả thủ hạ tinh anh tới đây, thậm chí còn trang bị cả súng ống.

Từ ý nào đó mà nói, hắn đã chuẩn bị không có tý sai sót nào.

Chẳng qua là.

Hắn đã đánh giá thấp thực lực của Bùi Đông Lai!

Lấy thực lực có thể sánh ngang với cảnh giới Ám Kính đại thành của Bùi Đông Lai, trong vòng mười thước, binh lính bình thường ngay cả súng cũng không kịp rút ra thì đã bị giết chết, huống chi mới vừa rồi bao gồm cả Phương Húc Đông cùng đồng bọn ở bên trong, đều bị tiếng rên rỉ mê người của Mộ Khuynh Nhan thu hút.

- Tắt… Tắt màn hình, hạ… hạ súng xuống.

Cảm nhận được sát ý kinh khủng trên người Bùi Đông Lai, Phương Húc Đông cảm giác được dường như bản thân mình đã rơi vào trong tay Tử Thần, lông tóc cả người dựng đứng lên, hô hấp trở nên dồn dập, nói chuyện có chút cà lăm.

Nghe được mệnh lệnh của Phương Húc Đông, mấy tên thủ hạ của Phương Húc Đông sắc mặt tức giận nhìn chằm chằm vào Bùi Đông Lai, đem súng ném xuống dưới chân, mà tên đại hán lúc trước mở màn hình trên tường lại đi tắt màn hình lớn.

"Vù!"

Bùi Đông Lai thấy thế, chân phải nhấc lên, hất một khẩu súng nằm dưới đất lên, tay trái vung lên không trung, thuận thế chộp vào trong tay.

"Bá!"

Thấy một màn như vậy, những tên thủ hạ kia của Phương Húc Đông đều sắc mặt đại biến.

- Lăn qua đây!

Bùi Đông Lai nắm chặt cổ họng của Phương Húc Đông, dùng họng súng chỉ về mấy tên đại hán phía sau đang định đánh lén.

Mấy tên đại hán kia vốn đang định đánh lên từ phía sau Bùi Đông Lai, đột nhiên thấy Bùi Đông Lai dùng súng chỉ hướng bọn hắn, đều bị hù dọa tới mức mặt biến sắc, liền bỏ qua ý niệm đánh lén trong đầu, bọn hắn giống như chuột thấy mèo, cước bộ như nhũn ra đi tới hướng đồng bọn đang đứng đối diện.

- Dẫn tao đi gặp Khuynh Nhan, nhanh lên!

Mắt thấy thủ hạ của Phương Húc Đông tụ tập lại một chỗ, Bùi Đông Lai không có nổ súng, mà là đem họng súng lạnh như băng chỉa vào cái ót của Phương Húc Đông.

Cảm thụ được nòng súng truyền đến cảm giác lạnh như băng cùng sát ý không có chút nào che dấu trên người Bùi Đông Lai, trái tim Phương Húc Đông co quắp kịch liệt, hai chân có chút nhũn ra.

Sau đó, trong sự tức giận mà khẩn trương cùng ánh nhìn chăm chú của mấy tên thủ hạ của Phương Húc Đông, Phương Húc Đông cắn răng, sắc mặt trắng bệch mà dẫn Bùi Đông Lai đi về phía sau hành lang.

Một bước, hai bước, ba bước…

Qua năm bước chân, Bùi Đông Lai cùng Phương Húc Đông thối lui đến đầu hành lang.

Những tên thủ hạ kia của Phương Húc Đông thấy thế, đều khom lưng, chuẩn bị nhặt súng lên đuổi theo.

Chẳng qua là.

Bùi Đông Lai lại không hề do dự nổ súng, không cho bọn hắn có cơ hội!

"Pằng!Pằng!Pằng!..."

Cò súng giật mấy phát, đạn bay ra khỏi nòng súng, thanh âm tử vong vang lên.

Mấy viên đạn viên sau nối viên trước từ nòng súng bay ra, mang theo hơi thở tử vong, quét về phía mấy tên thủ hạ của Phương Húc Đông.

"Phốc! Phốc! Phốc!"

Từng tiếng đạn xuyên qua thân thể lần của mấy tên đại hán lần lượt vang lên ở trong đại sảnh, mấy tên thủ hạ của Phương Húc Đông giống như bị tử thần hỏi thăm bình thường, ngã xuống một mảng lớn trên mặt đất.

Trong lúc nhất thời, trong đại sảnh tán loạn, máu tươi văng khắp nơi, huyết nhục đầy đất, tựa như địa ngục trên nhân gian.

" A…"

- Đừng… đừng bắn!

Sau khi bắn càn quét một vòng, chỉ còn hai người may mắn còn sống sót cả người xụi lơ, gắt gao nằm gục trên mặt đất, bọn hắn dùng một loại ánh mắt hoảng sợ tới cực điểm nhìn Bùi Đông Lai.

"Pằng!"

"Pằng!"

Không chút do dự, Bùi Đông Lai liền bắn ra hai phát, ngay giữa đầu hai gã đại hán, đều là một súng nổ đầu.

- A!

Trơ mắt nhìn hai gã thủ hạ bị bắn nổ đầu, Phương Húc Đông hoảng sợ hét lên.

Sau đó…

Hai chân hắn mềm nhũn, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, một cỗ chất lỏng màu vàng từ giữa hai chân của hắn chảy ra.

- Đừng… Đừng… Đừng giết tôi…

Phương Húc Đông xụi lơ trên mặt đất, cả người run run van xin tha thứ, trong đôi mắt của hắn hoàn toàn bị nỗi sợ hãi chiếm lấy.

Sợ!

Hắn thật sự rất sợ!

Hắn thân là nhân vật trẻ tuổi có thực quyền trong Hồng Tinh, hắn đã từng giết người, hơn nữa không chỉ là một người!

Chỉ là.

Hắn cảm thấy mới vừa rồi Bùi Đông Lai không phải là đang giết người, mà là đang giết gà!

Ông nội biến thành cháu trai, chỉ cần trong nháy mắt.

Giờ khắc này Phương Húc Đông không giống với lúc mới nhìn thấy Bùi Đông Lai mà hò hét điên cuồng, ngược lại, hắn chỉ cảm thấy mình giống như con sâu cái kiến, tùy thời sẽ bị Bùi Đông Lại bóp chết!

Mắt thấy Phương Húc Đông giống như một con chó TQ quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, Bùi Đông Lai sắc mặt không đổi ngồi xổm người xuống, một tay nắm lấy Phương Húc Đông, hướng cuối hành lang mà đi tới.

" A… A…"

Theo bước chân của Bùi Đông Lai đi tới, tiếng rên rỉ của Mộ Khuynh Nhan càng ngày càng gần.

Tiếng rên rỉ câu hồn, mê người kia rơi vào trong tai Phương Húc Đông, không hề gợi lên hứng thú của hắn, cũng không làm hắn thú huyết sôi trào, mà giống như là ma âm đến từ địa ngục tập kích vào tâm thần của hắn.

- Giải dược.

Xác định Mộ Khuynh Nhan ở gian phòng phía trước, Bùi Đông Lai dừng bước lại, lạnh lùng nói.

Không trả lời, Phương Húc Đông giống như là bị đánh cắp linh hồn, hai mắt vô thần nhìn Bùi Đông Lai. Bạn đang đọc truyện tại

/751

THICHDOCTRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status