Không khí cả bữa ăn tối rất trầm lặng , Tưởng Vũ Hàng mất đi công ty , Quan Tĩnh mất đi nhân tình . Mà thân là bạn bè , tâm tình của Vũ Nghê cũng không mấy dễ chịu , vui nhất trong bữa ăn , duy nhất chỉ có cô con gái Hoan Hoan
Hoan Hoan từ nhỏ đã học được cách quan sát người khác , thế nên dù có phấn khởi đến mấy , cô bé cũng cố gắng mà chôn dấu trong lòng . Cơm nước xong xuôi , cô bé liền chạy sang một bên , chơi trò bảo mẫu cùng với búp bê
Ba người lớn vô vị , cả một miếng cơm cũng chưa đụng đến : Tớ ăn xong rồi , tớ phải về nhà !
Trước đó Quan Tĩnh đã khóc lóc rất nhiều , thái độ bây giờ còn đau khổ hơn , Vũ Nghê cảm thấy không yên tâm liền bảo : Cậu gấp gáp như vậy làm gì , nhìn Hoan Hoan xem , thật đáng yêu chưa kìa !
Vũ Nghê kéo con gái đến trước mặt Quan Tĩnh , có chút khoe khoang nói : Quan Tĩnh , cậu nhìn đi , có phải Hoan Hoan rất có khả năng làm MC hay không !
Hoan Hoan khẽ nâng cằm thấp xuống , thu hồi nụ cười trên mặt : Kính chào các vị khán giả , chào mừng mọi người đến với bản tin buổi chiều của đài MBS . Hôm nay. . . . . .
Oa , rất có khí chất nha . Tưởng tổng , sau này có lẽ Hoan Hoan sẽ đảm nhiệm chức vụ MC . . . . . . Quan Tĩnh nói xong , lập tức phát hiện sai lầm . Xin lỗi. . . . . .
Hoan Hoan biết mình hành động không đúng , cho nên sắc mặt của ba người lớn rất khó coi . Nhưng là cô bé vẫn không biết mình sai chỗ nào . Con xin lỗi , con sai rồi . Mẹ à , dì à , chú à , mọi người đừng trách con nha ! Rất sợ chọc giận người khác , cô bé vội vàng nói lời xin lỗi
Nhìn dáng vẻ dè dặt của Hoan Hoan , Vũ Nghê lập tức lên tiếng : Hoan Hoan , con không có sai . con làm tốt lắm . Con gái ngoan , hãy nhớ , việc mình không làm sai , không được nói xin lỗi , biết chưa !
Vâng ạ ! Thấy mẹ cười , Hoan Hoan thở phào nhẹ nhõm , khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển từ trắng bệch đến đỏ cả lên.
Quan Tĩnh sờ sờ hai gò má Hoan Hoan , nhìn vào trong tròng mắt đen láy kia , bèn nói : Bộ dạng của Hoan Hoan rất giống một người !
Giống ai ?! Tớ sao ?! Vũ Nghê đùa giỡn hỏi
Hoan Hoan nhạy cảm bắt được cánh tay Quan Tĩnh Dì , dì nói xem , lớn lên con sẽ giống ai ?!
À ! Quan Tĩnh bất ngờ phục hồi tinh thần , Hoan Hoan là một đứa bé mồ côi , nếu nghe những việc thế này , sẽ rất nhạy cảm : Ha ha , dĩ nhiên Hoan Hoan phải giống mẹ rồi !
Dạ ! Hoan Hoan vội vàng gật đầu , nhưng trong ánh mắt như đang che giấu khát vọng . Quan Tĩnh và Vũ Nghê đương nhiên hiểu rõ , có thể cảm nhận được nỗi đau của con bé . Cô bé hằng mong tìm được người mẹ thật sự
Hoan Hoan , hiện tại con đã có mẹ , vậy giờ có muốn thêm một người ba không ?! Quan Tĩnh cố làm ra vẻ thần bí , nhìn Vũ Nghê một chút , sau đó quay sang Tưởng Vũ Hàng.
Quan Tĩnh , cậu đừng nói lung tung ! Vũ Nghê ngăn cản lời nói của bạn tốt , cô chưa từng nghĩ qua sẽ tìm một người ba cho con gái của mình !
Tớ không có nói lung tung , cậu và Tưởng tổng vốn là một đôi mà ! Đúng không , Tưởng tổng ?! Quan Tĩnh đem vấn đề đá cho Tưởng Vũ Hàng.
Tâm tình không tốt , khiến Tưởng Vũ Hàng tức giận hẳn lên , thanh âm cau có : Quan Tĩnh , thật khó tưởng tượng , mỗi ngày ở trong đài , em đã không ít lời , về đến nhà , lại còn có thể huyên thuyên như vậy . Về sau không bằng em nên làm nhiều việc đi , sẽ kiếm được thêm ít tiền !
Lời nói của Tưởng Vũ Hàng làm Quan Tĩnh kích động Đúng vậy , em cũng đang có ý định thế , về sau chắc nên đăng ký thêm tiết mục . Anh nói xem , có phải hay không ?!
Quan Tĩnh , em không có chuyện gì làm , thì lo cho bản thân trước đi . . . . . . Tưởng Vũ Hàng ra vẻ cảnh cáo
Vũ Nghê nhìn chằm chằm bọn họ , cảm thấy có gì đó kỳ lạ : Hai người. . . . . . hai người. . . . . .
Chẳng có chuyện gì cả , hai con người đồng cảnh ngộ gặp nhau , vô tình nói chuyện phím một tý . Thôi , không quấy rầy cậu và Tưởng tổng nữa , bái bai. . . . . . Nói xong , Quan Tĩnh cũng không quay đầu lại , cô bước nhanh ra khỏi nhà Vũ Nghê
Vũ Hàng , anh và Quan Tĩnh. . . . . .
Đừng nghĩ bậy , chẳng có chuyện gì đâu ! Tưởng Vũ Hàng kiên quyết bác bỏ , hắn đi đến bên cạnh ghế sa lon , cầm lên chiếc áo khoác . Vũ Nghê , cám ơn em . Đến cuối , vẫn là em ở bên , ủng hộ anh !
Ừ , chúng ta vẫn là bạn bè . . . . . . Vũ Nghê cố gắng tránh hắn ~
Em đã đáp ứng anh. . . . . . Đừng quên. . . . . . Ngủ ngon. . . . . . Hắn không cho cô cơ hội né tránh
************************************************************
Lạc Dật xoa xoa cái mông , cò kè mặc cả nhìn người đánh mình : Ba , đánh thì cũng đánh rồi , chẳng lẽ ba không muốn hoàn trả số tiền cho người ta ?!
Nói số điện thoại cho ba ! Lạc Ngạo Thực tức giận bất đắc dĩ hỏi , sau đó hắn dựa vào đầu giường , cầm lên một cái sim mới , như thể bí ẩn một chút.
Vâng ạ , đợi con . Con có số điện thoại của Hoan Hoan ! Lạc Dật lanh lẹ cầm lấy điện thoại , nhanh chóng nhấn số. . . . . .
Tiếng chuông điện thoại vang lên , cắt đứt cuộc trò chuyện của hai mẹ con
Hoan Hoan ngồi ở trong bồn tắm lớn , vội vàng cầm lấy điện thoại : Là Lạc Dật !
Hoan Hoan , đưa điện thoại cho mẹ cậu nghe mau , ba tớ có chuyện muốn nói ! Lạc Dật lớn tiếng ra lệnh
Hoan Hoan nhìn qua , thấy mẹ đang soi gương đánh răng Nhưng mẹ tớ đang vệ sinh răng miệng !
Không sao cả , có thể nghe là được rồi ! Cậu bé muốn nắm chắc thời cơ này , để tạo ra một âm mưu hoàn hảo . Cơ hội chỉ có một lần , nếu bây giờ không nắm bắt , biết đến bao giờ nữa đây
Mẹ , điện thoại của Lạc Dật , mẹ mau nghe đi ạ ! Hoan Hoan từ trong bồn tắm đứng lên , đem điện thoại giơ thật cao : Lạc Dật nói phải đưa cho mẹ ngay , rất gấp !
Trong miệng đều là kem đánh răng , Vũ Nghê khó khăn tiếp nhận Lạc Dật ?! Con tìm dì có chuyện sao ?! Vũ Nghê nói năng không rõ ràng
Lạc Ngạo Thực đang sắp xếp tư liệu , dùng giọng nói điềm tĩnh : Xin chào , tôi là ba của Lạc Dật . Chuyện ngày hôm nay , thằng bé cũng đã kể qua . Thật phiền vì đã mang đến cho cô nhiều rắc rối . . . . . .
À , không sao cả . . . . . . Cùng người thân của Lạc Dật trò chuyện , khiến Vũ Nghê bất ngờ , khẩn trương đến độ chỉ biết nói ‘không sao’
Vậy tối ngày mai , tôi nhờ người đem tiền qua cho cô được không ?! Bởi vì công việc của tôi khá bận rộn , không thể tự mình đi được , thật quá xin lỗi ! Trong lúc nói chuyện điện thoại , Lạc Ngạo Thực đã xem xong một phần văn kiện
A. . . . . . Không cần đâu . . . . . .
Đừng như vậy , không lý do gì Lạc Dật nhà tôi phải bắt cô bồi thường !
Ngày mai không được , chắc phải ngày kia . Công việc của tôi cũng rất bề bộn , chín giờ tối tôi sẽ tới chỗ hẹn ! Trong miệng dính đầy kem đánh răng , Vũ Nghê cố gắng phát âm giọng Quan Thoại (hay còn gọi là tiếng phổ thông - người Trung Quốc có nhiều thứ tiếng lắm)
Ừhm , vậy tối ngày mốt chúng ta gặp nhau ! Lạc Ngạo Thực vừa nói xong liền cúp điện thoại. . . . . .
/572
|