Năm năm sau…
– Đồng chí nương, đồng chí muội, 2 người định chuồn đâu đó?
– A, ha ha, đồng chí Lãnh Phong, xin chào. Hôm nay trời thật đẹp ha.
– Ca ca, hôm nay nhìn huynh thật đẹp giai nha. Huynh hôm nay
định làm gì?
– Không đánh trống lảng. Nói, hai người ăn mặc như thế này định
đi đâu? Đừng nói lại đi kỹ viện nha. Hôm trước hai người nháo
còn chưa đủ sao?
– Đâu có, ta sao lại đến nơi đó chứ. Phong nhi, chúng ta đi tập
thể dục thôi mà. Phải không Nguyệt Nhi.( nháy mắt).
– Phải a, tập thể dục thôi mà. 1 2 1 2…
Nhìn bóng hai người lắc lắc cái mông quay về phòng, Lãnh Phong
phì cười. Sao hắn lại có người nương này nha, không chịu tu thân
đã đành còn dạy hư cả muội muội. Hôm trước, hai người giả nam đi
vô kĩ viện tranh giành nữ nhân với người ta, gây ra một trận
đánh kinh thiên động địa. Từ hôm đó, ngoại công đã phái hắn cùng
2 vị sự phụ Ngân, Thuỷ giám sát chặt chẽ họ.
Lạc hy cũng Lãnh Nguyệt về phòng thở phì phì, hai mẹ con nhìn
nhau, quay ra cửa nguyền rủa:
– Lãnh Phong chết bầm, chết dẫm, Lãnh Phong thối.
Lạc Hy thầm nhủ, sao nàng lại có đứa con trai đáng sợ thế chứ.
Hắn mới có 5 tuổi thôi mà đã hành sự như kẻ 15 tuổi vậy. Lạnh
lùng, lãnh huyết.
/Cảnh Lãnh Phong – Vương Lãnh Phong/
/Tương lai khi lớn lên là đây /
– Nương, con muốn đi chơi a. Mấy ngày nay ở trong nhà con sắp
mọc rễ đến nơi rồi.
– Con tưởng ta không muốn đi sao. Nhưng mà phải nghĩ cách thoát
khỏi Lãnh Phong mới được.
– Hai người muốn thoát khỏi ai????? ( lù lù đi vào)
– Đâu, làm gì có. Ai nói thế? ( chối ngay được).
– Hừ, biết điều là tốt (hỏng nặng, con mà nói với mẹ thế à?).
Đây là thiệp mời trong cung, hôm nay hoàng đế Linh quốc đích
thân sang Hạ Quốc mừng thọ hoàng thượng, nhưng mục đích chính là
để cầu thân. Bảo di nương muốn nương chuẩn bị một số trang phục
thượng hạng tặng cho người ta. Nương chuẩn bị đi.
– Hoàng đế Linh Quốc ư, ông ta trông như thế nào? Có đẹp trai không?
– Ai mà biết. Không nói với nương, con đi luyện công đây.
– Hắc hắc, Nguyệt Nhi, tối nay chúng ta lại được đi chơi rồi.
– Con cũng được đi sao?
– Được chứ. Mau, cùng nương chuẩn bị.
– Yes, madam. ( bé này giỏi tiếng anh ghê).
/Cảnh Lãnh Nguyệt – Vương Lãnh Nguyệt/
/Tương lai là đây/
Quay lại mấy tháng trước, hoàng cung Linh Quốc…
– Mẫu hậu, người đừng khóc nữa, làm ơn đi mà.
– Lãnh Nhi, con nói 5 năm, nếu 5 năm không tìm được Hy nhi, con
sẽ lập tân hậu mà. Sao giờ lại thoái thác. Mẫu hậu đã già lắm
rồi, muốn có một đứa cháu a, muốn nhìn thấy có người nối ngôi a.
Bao nhiêu năm qua con chỉ vùi đầu vào chính sự, nữ nhân không
màng. Ta chọn nữ nhân cho con, con liền đuổi đi. Rốt cuộc con
muốn thế nào? Con muốn ta chết mới vừa lòng phải không?
– Mẫu hậu, xin đừng quá xúc động. Hoàng huynh ( Thiên Chính đưa
đôi mắt ai oán nhìn Thiên Lãnh).
– …
– Ây da, trời đất ơi, con ta không nghe lời nữa rồi, ta sống để
làm cái gì? Hoàng thượng à ta không còn mặt mũi nào gặp người
nữa ( hoàng thượng ở đây là tiên hoàng ý). Thiên a, hãy để ta
chết đi cho rồi ( nói rồi nhắm mắt lao đầu về phía cây cột) (
giống Hoa Nhi ghê).
- Mẫu hậu, đừng… Hài nhi nghe theo người. Thiên Chính, việc
triều chính giao lại cho đệ, ta lập tức đến Hạ Quốc cầu thân.
Lập tức đi liền. Trường Khanh… ( phi thân đi, thực ra là đi trốn)
– … Khà khà khà ( hai người nìn nhau cười nham hiểm).
Hiện tại, Hạ Quốc…
– Nương, mau lên, nếu không sẽ không kịp thấy mặt hoàng đế Linh
quốc đâu.
– Chứ tại ai mà chúng ta tới muộn thế này, ai kêu con giữa đường
làm nữ hiệp làm gì?
– Tại tên đó rất xấu xa, chọc ghẹo con gái nhà người ta a…
– Ai? ( chặn lại).
– Là ta.
– Quận chúa, tiểu quận chúa. Xin mời vào trong. Hoàng thượng
cùng hoàng hậu đang đợi. ( oai ghê, lên quận chúa hồi nào vậy).
– Ừm… Hy nhi/ Nguyệt nhi, tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu
nương nương.
– Nghĩa muội, nghĩa tử bình thân. Mau tiến lại đây. ( chỉ một
cái ghế bên cạnh tiểu Bảo).
– Tạ hoàng thượng… Tiểu Bảo ( thì thầm), hoàng đế Linh Quốc đâu?
– Hắn đi đường xa mới tới, đang tẩy trần ở Khan phòng. Chắc một
lát nữa sẽ tới.
– Ừm. À, ta nhớ ra có việc, ta đi ra ngoài một chút lát quay lại
liền. ( nói rồi nhanh chóng đi, Cảnh Thiên còn chưa kịp chào hỏi).
- Xì… di nương ( thì thầm), nương con chắc lẻn đi xem mặt hoàng
đế Linh quốc rồi.
– Đúng thế, gì chứ nếu nghe thấy tiếng trai đẹp mà không được
gặp ngay, nàng ta không chịu ngồi yên đâu.
Đúng như hai người họ bàn luận, Lạc Hy mới đi ra khỏi Hạ Thanh
điện liền dáo dác ngó trước nhìn sau, xác định không có ai mới
hoá thành con mèo trắng rất đẹp, nhanh chóng phi thân lên nóc
nhà, mất hút trong màn đêm.
Chẳng mấy chốc mà đến Khan phòng. Hoàng cung này, Lạc Hy đi nhẵn
đất rồi, chẳng nơi nào nàng không biết cả. Cạy một hòn ngói nhỏ,
con mèo nhìn quanh. Quái, sao không có ai. Nghĩ vậy, nàng uốn
cái thân mèo, phi xuống đáp trên cái bàn. Nhìn quanh thấy có
người đang tắm, trong hơi nước mập mờ, người đó thoắt ẩn thoắt
hiện. Sự tò mò giết chết con mèo, nàng mèo Lạc Hy rón rén lại
gần. Xịt…. Máu mũi phun toán loạn. Mẹ ơi mỹ nam, phải nói là cực
phẩm của nhân gian a, mỹ đến tột cùng. Mấy nam nhân nàng gặp
trước đây bao gồm cả Ngân và Thuỷ cũng không đẹp bằng hắn nha.
Nhưng mà… gương mặt này… Nàng nhảy lên thành dục bồn, cố đưa cái
mặt với đôi mắt mèo lại gần hắn. Chợt hắn mở trừng mắt, Lạc Hy
sững người. Một người một mèo kinh ngạc nhìn nhau. Lạc hy mất
thăng bằng đang muốn đám xuống mặt nước, nhưng nàng nhắm mắt hồi
lâu vẫn không thấy gì, mở mắt ra thấy hắn đang đỡ nàng.
– Ô một con mèo, rất xinh đẹp. Đôi mắt của ngươi rất giống người
trong lòng của ta. Ngươi là mèo của ai? Mặc kệ. ta chiếm ngươi
làm của riêng.( đứng dậy).
– Xịt… meo meo meo ( này đừng có câu dẫn ta thế chứ) ( đưa tay
mèo lên che mắt).
– Nga, một con mèo háo sắc. Rất thú vị.
Hắn đem nàng đặt trên cái giá, cứ thế tồng ngồng trước mặt nàng
mặc quần áo, Lạc Hy không biết đã chảy không biết bao nhiêu máu
mèo, nếu hắn không nhanh mặc đồ vào thì chắc nàng sẽ chết vì mất
quá nhiều máu.
– Cùng ta đi đến yến hội nào. ( bế nàng đi cùng).
– Trường Khanh… đi thôi.
Mẹ ơi, lại một soái ca nữa. Hôm nay ta thật may mắn, gặp được 2
cực phẩm nhân gian a, lại còn được ở trong lòng một tên sờ mó
khắp nơi. Hắc hắc, đậu hũ của tên này hảo ngon a.
– Sắc miêu, làm cái gì đây? Sàm sỡ ta hả?
– Meo. ( đâu có, lắc lắc đầu mèo).
– Nga, hoàng thượng. Con mèo này thật lạ a.
– ừ. Đến rồi.
– HOÀNG ĐẾ LINH QUỐC GIÁ ĐÁO.
- THAM KIẾN CẬN ĐẾ.
– Đa tạ, các vị miễn lễ. Hoàng đế Linh quốc kính chào bệ hạ,
chào hoàng hậu.
– Cận hoàng không cần khách sáo. Mời ngồi ( chỉ một cái ghế ngay
cạnh mình).
– Đa tạ.
Các công chúa, quận chúa của Linh quốc thấy mặt Thiên Lãnh thì
tim đập chân run, mặt đỏ tưng bừng. Có nàng xúc động quá còn
ngất tại trận phải đưa đi “ cấp cứu”. Trong suốt buổi yến tiệc
càng nàng thi nhau trổ tài, bất quá Thiên Lãnh vẫn chả thèm ngó
lấy một cái. Từ đầu đến cuối, hắn chỉ chăm chú đút cho “con mèo”
ăn. Lãnh Nguyệt thấy Lạc Hy trong lòng Thiên Lãnh hưởng thụ thì
đôi mắt tinh ranh loé lên. Nương à, người muốn hương thụ mỹ nam
sao? Bất quá ta không thể cho người toại nguyện a. Nói rồi rời
ghế đi tới phía Thiên Lãnh…
– Đồng chí nương, đồng chí muội, 2 người định chuồn đâu đó?
– A, ha ha, đồng chí Lãnh Phong, xin chào. Hôm nay trời thật đẹp ha.
– Ca ca, hôm nay nhìn huynh thật đẹp giai nha. Huynh hôm nay
định làm gì?
– Không đánh trống lảng. Nói, hai người ăn mặc như thế này định
đi đâu? Đừng nói lại đi kỹ viện nha. Hôm trước hai người nháo
còn chưa đủ sao?
– Đâu có, ta sao lại đến nơi đó chứ. Phong nhi, chúng ta đi tập
thể dục thôi mà. Phải không Nguyệt Nhi.( nháy mắt).
– Phải a, tập thể dục thôi mà. 1 2 1 2…
Nhìn bóng hai người lắc lắc cái mông quay về phòng, Lãnh Phong
phì cười. Sao hắn lại có người nương này nha, không chịu tu thân
đã đành còn dạy hư cả muội muội. Hôm trước, hai người giả nam đi
vô kĩ viện tranh giành nữ nhân với người ta, gây ra một trận
đánh kinh thiên động địa. Từ hôm đó, ngoại công đã phái hắn cùng
2 vị sự phụ Ngân, Thuỷ giám sát chặt chẽ họ.
Lạc hy cũng Lãnh Nguyệt về phòng thở phì phì, hai mẹ con nhìn
nhau, quay ra cửa nguyền rủa:
– Lãnh Phong chết bầm, chết dẫm, Lãnh Phong thối.
Lạc Hy thầm nhủ, sao nàng lại có đứa con trai đáng sợ thế chứ.
Hắn mới có 5 tuổi thôi mà đã hành sự như kẻ 15 tuổi vậy. Lạnh
lùng, lãnh huyết.
/Cảnh Lãnh Phong – Vương Lãnh Phong/
/Tương lai khi lớn lên là đây /
– Nương, con muốn đi chơi a. Mấy ngày nay ở trong nhà con sắp
mọc rễ đến nơi rồi.
– Con tưởng ta không muốn đi sao. Nhưng mà phải nghĩ cách thoát
khỏi Lãnh Phong mới được.
– Hai người muốn thoát khỏi ai????? ( lù lù đi vào)
– Đâu, làm gì có. Ai nói thế? ( chối ngay được).
– Hừ, biết điều là tốt (hỏng nặng, con mà nói với mẹ thế à?).
Đây là thiệp mời trong cung, hôm nay hoàng đế Linh quốc đích
thân sang Hạ Quốc mừng thọ hoàng thượng, nhưng mục đích chính là
để cầu thân. Bảo di nương muốn nương chuẩn bị một số trang phục
thượng hạng tặng cho người ta. Nương chuẩn bị đi.
– Hoàng đế Linh Quốc ư, ông ta trông như thế nào? Có đẹp trai không?
– Ai mà biết. Không nói với nương, con đi luyện công đây.
– Hắc hắc, Nguyệt Nhi, tối nay chúng ta lại được đi chơi rồi.
– Con cũng được đi sao?
– Được chứ. Mau, cùng nương chuẩn bị.
– Yes, madam. ( bé này giỏi tiếng anh ghê).
/Cảnh Lãnh Nguyệt – Vương Lãnh Nguyệt/
/Tương lai là đây/
Quay lại mấy tháng trước, hoàng cung Linh Quốc…
– Mẫu hậu, người đừng khóc nữa, làm ơn đi mà.
– Lãnh Nhi, con nói 5 năm, nếu 5 năm không tìm được Hy nhi, con
sẽ lập tân hậu mà. Sao giờ lại thoái thác. Mẫu hậu đã già lắm
rồi, muốn có một đứa cháu a, muốn nhìn thấy có người nối ngôi a.
Bao nhiêu năm qua con chỉ vùi đầu vào chính sự, nữ nhân không
màng. Ta chọn nữ nhân cho con, con liền đuổi đi. Rốt cuộc con
muốn thế nào? Con muốn ta chết mới vừa lòng phải không?
– Mẫu hậu, xin đừng quá xúc động. Hoàng huynh ( Thiên Chính đưa
đôi mắt ai oán nhìn Thiên Lãnh).
– …
– Ây da, trời đất ơi, con ta không nghe lời nữa rồi, ta sống để
làm cái gì? Hoàng thượng à ta không còn mặt mũi nào gặp người
nữa ( hoàng thượng ở đây là tiên hoàng ý). Thiên a, hãy để ta
chết đi cho rồi ( nói rồi nhắm mắt lao đầu về phía cây cột) (
giống Hoa Nhi ghê).
- Mẫu hậu, đừng… Hài nhi nghe theo người. Thiên Chính, việc
triều chính giao lại cho đệ, ta lập tức đến Hạ Quốc cầu thân.
Lập tức đi liền. Trường Khanh… ( phi thân đi, thực ra là đi trốn)
– … Khà khà khà ( hai người nìn nhau cười nham hiểm).
Hiện tại, Hạ Quốc…
– Nương, mau lên, nếu không sẽ không kịp thấy mặt hoàng đế Linh
quốc đâu.
– Chứ tại ai mà chúng ta tới muộn thế này, ai kêu con giữa đường
làm nữ hiệp làm gì?
– Tại tên đó rất xấu xa, chọc ghẹo con gái nhà người ta a…
– Ai? ( chặn lại).
– Là ta.
– Quận chúa, tiểu quận chúa. Xin mời vào trong. Hoàng thượng
cùng hoàng hậu đang đợi. ( oai ghê, lên quận chúa hồi nào vậy).
– Ừm… Hy nhi/ Nguyệt nhi, tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu
nương nương.
– Nghĩa muội, nghĩa tử bình thân. Mau tiến lại đây. ( chỉ một
cái ghế bên cạnh tiểu Bảo).
– Tạ hoàng thượng… Tiểu Bảo ( thì thầm), hoàng đế Linh Quốc đâu?
– Hắn đi đường xa mới tới, đang tẩy trần ở Khan phòng. Chắc một
lát nữa sẽ tới.
– Ừm. À, ta nhớ ra có việc, ta đi ra ngoài một chút lát quay lại
liền. ( nói rồi nhanh chóng đi, Cảnh Thiên còn chưa kịp chào hỏi).
- Xì… di nương ( thì thầm), nương con chắc lẻn đi xem mặt hoàng
đế Linh quốc rồi.
– Đúng thế, gì chứ nếu nghe thấy tiếng trai đẹp mà không được
gặp ngay, nàng ta không chịu ngồi yên đâu.
Đúng như hai người họ bàn luận, Lạc Hy mới đi ra khỏi Hạ Thanh
điện liền dáo dác ngó trước nhìn sau, xác định không có ai mới
hoá thành con mèo trắng rất đẹp, nhanh chóng phi thân lên nóc
nhà, mất hút trong màn đêm.
Chẳng mấy chốc mà đến Khan phòng. Hoàng cung này, Lạc Hy đi nhẵn
đất rồi, chẳng nơi nào nàng không biết cả. Cạy một hòn ngói nhỏ,
con mèo nhìn quanh. Quái, sao không có ai. Nghĩ vậy, nàng uốn
cái thân mèo, phi xuống đáp trên cái bàn. Nhìn quanh thấy có
người đang tắm, trong hơi nước mập mờ, người đó thoắt ẩn thoắt
hiện. Sự tò mò giết chết con mèo, nàng mèo Lạc Hy rón rén lại
gần. Xịt…. Máu mũi phun toán loạn. Mẹ ơi mỹ nam, phải nói là cực
phẩm của nhân gian a, mỹ đến tột cùng. Mấy nam nhân nàng gặp
trước đây bao gồm cả Ngân và Thuỷ cũng không đẹp bằng hắn nha.
Nhưng mà… gương mặt này… Nàng nhảy lên thành dục bồn, cố đưa cái
mặt với đôi mắt mèo lại gần hắn. Chợt hắn mở trừng mắt, Lạc Hy
sững người. Một người một mèo kinh ngạc nhìn nhau. Lạc hy mất
thăng bằng đang muốn đám xuống mặt nước, nhưng nàng nhắm mắt hồi
lâu vẫn không thấy gì, mở mắt ra thấy hắn đang đỡ nàng.
– Ô một con mèo, rất xinh đẹp. Đôi mắt của ngươi rất giống người
trong lòng của ta. Ngươi là mèo của ai? Mặc kệ. ta chiếm ngươi
làm của riêng.( đứng dậy).
– Xịt… meo meo meo ( này đừng có câu dẫn ta thế chứ) ( đưa tay
mèo lên che mắt).
– Nga, một con mèo háo sắc. Rất thú vị.
Hắn đem nàng đặt trên cái giá, cứ thế tồng ngồng trước mặt nàng
mặc quần áo, Lạc Hy không biết đã chảy không biết bao nhiêu máu
mèo, nếu hắn không nhanh mặc đồ vào thì chắc nàng sẽ chết vì mất
quá nhiều máu.
– Cùng ta đi đến yến hội nào. ( bế nàng đi cùng).
– Trường Khanh… đi thôi.
Mẹ ơi, lại một soái ca nữa. Hôm nay ta thật may mắn, gặp được 2
cực phẩm nhân gian a, lại còn được ở trong lòng một tên sờ mó
khắp nơi. Hắc hắc, đậu hũ của tên này hảo ngon a.
– Sắc miêu, làm cái gì đây? Sàm sỡ ta hả?
– Meo. ( đâu có, lắc lắc đầu mèo).
– Nga, hoàng thượng. Con mèo này thật lạ a.
– ừ. Đến rồi.
– HOÀNG ĐẾ LINH QUỐC GIÁ ĐÁO.
- THAM KIẾN CẬN ĐẾ.
– Đa tạ, các vị miễn lễ. Hoàng đế Linh quốc kính chào bệ hạ,
chào hoàng hậu.
– Cận hoàng không cần khách sáo. Mời ngồi ( chỉ một cái ghế ngay
cạnh mình).
– Đa tạ.
Các công chúa, quận chúa của Linh quốc thấy mặt Thiên Lãnh thì
tim đập chân run, mặt đỏ tưng bừng. Có nàng xúc động quá còn
ngất tại trận phải đưa đi “ cấp cứu”. Trong suốt buổi yến tiệc
càng nàng thi nhau trổ tài, bất quá Thiên Lãnh vẫn chả thèm ngó
lấy một cái. Từ đầu đến cuối, hắn chỉ chăm chú đút cho “con mèo”
ăn. Lãnh Nguyệt thấy Lạc Hy trong lòng Thiên Lãnh hưởng thụ thì
đôi mắt tinh ranh loé lên. Nương à, người muốn hương thụ mỹ nam
sao? Bất quá ta không thể cho người toại nguyện a. Nói rồi rời
ghế đi tới phía Thiên Lãnh…
/60
|